etteluor:

listoflifehacks:

If you like this list of life hacks, follow ListOfLifeHacks for more like it!

I couldn’t have clicked the motherfucking follow button faster after I saw the pinata cookies with mini m&m’s inside holy shit let me tell you

(via phanyyen)


Yêu đương vốn để bớt già
Nếu không đúng đà, thì thà chẳng yêu.
Điêu!

Yêu thật đấy
Nhưng,
Được là mấy?
Chán ngấy!

mocdieptu:

" Tôi luôn cảm thấy thương những cô gái luôn tỏ ra mạnh mẽ, mạnh mẽ đến mức cô độc. Những cô gái ấy, khi họ vấp ngã, ngoài việc tự bản thân cố gồng mình đứng dậy ra- chẳng có ai chịu nâng đỡ họ cả, đến một điểm tựa bé nhỏ cho mình cũng không có vì cả đời họ đã quen với việc làm điểm tựa cho người khác rồi. Đàn ông chỉ thích chở che và bảo vệ cho những cô gái yếu đuối, mỏng manh thôi, mấy ai thích những cô nàng quá kiêu hãnh và mạnh mẽ? 

Thì thật ra, sỏi đá cũng còn cần có nhau, đôi khi, chúng ta cứ để lòng mình tự do với những cảm xúc thường tình vốn có, cứng cỏi, mạnh mẽ không có nghĩa là phải giữ cho mình một hình mẫu vô cảm, lạnh lùng và xa cách. Mạnh mẽ nghĩa là dám sống với mọi suy nghĩ, cảm xúc trong con người mình, dám đối mặt và dám cả từ bỏ. 

Mạnh mẽ là đôi khi được sống những giây phút yếu đuối không phải kìm nén để cho phép một ai đó có thể làm bờ vai cho mình tựa vào, dù chỉ là khoảnh khắc, như thế - cuộc đời mới không tồn tại những khoảng trống vô hình trong tim. 

Khi người ta 30, một người phụ nữ mạnh mẽ chính là biết cương nhu, mềm mỏng, biết độc lập trong chính kiến, biết tự chủ về kinh tế nhưng ở nhà, họ sẽ mãi là chú mèo nhỏ ngoan ngoãn, vô hại trong vòng tay người đàn ông mà họ yêu. Đối với họ, sự mạnh mẽ duy nhất còn lại là để giữ bình an, hạnh phúc chứ không còn cần để chứng tỏ một điều gì đó như ngày trẻ nữa. “

- Khi người ta 30 | Mộc Diệp Tử.

#mocdieptu #khinguoita30.

( Ảnh: St )

mocdieptu:

" Tôi luôn cảm thấy thương những cô gái luôn tỏ ra mạnh mẽ, mạnh mẽ đến mức cô độc. Những cô gái ấy, khi họ vấp ngã, ngoài việc tự bản thân cố gồng mình đứng dậy ra- chẳng có ai chịu nâng đỡ họ cả, đến một điểm tựa bé nhỏ cho mình cũng không có vì cả đời họ đã quen với việc làm điểm tựa cho người khác rồi. Đàn ông chỉ thích chở che và bảo vệ cho những cô gái yếu đuối, mỏng manh thôi, mấy ai thích những cô nàng quá kiêu hãnh và mạnh mẽ?

Thì thật ra, sỏi đá cũng còn cần có nhau, đôi khi, chúng ta cứ để lòng mình tự do với những cảm xúc thường tình vốn có, cứng cỏi, mạnh mẽ không có nghĩa là phải giữ cho mình một hình mẫu vô cảm, lạnh lùng và xa cách. Mạnh mẽ nghĩa là dám sống với mọi suy nghĩ, cảm xúc trong con người mình, dám đối mặt và dám cả từ bỏ.

Mạnh mẽ là đôi khi được sống những giây phút yếu đuối không phải kìm nén để cho phép một ai đó có thể làm bờ vai cho mình tựa vào, dù chỉ là khoảnh khắc, như thế - cuộc đời mới không tồn tại những khoảng trống vô hình trong tim.

Khi người ta 30, một người phụ nữ mạnh mẽ chính là biết cương nhu, mềm mỏng, biết độc lập trong chính kiến, biết tự chủ về kinh tế nhưng ở nhà, họ sẽ mãi là chú mèo nhỏ ngoan ngoãn, vô hại trong vòng tay người đàn ông mà họ yêu. Đối với họ, sự mạnh mẽ duy nhất còn lại là để giữ bình an, hạnh phúc chứ không còn cần để chứng tỏ một điều gì đó như ngày trẻ nữa. “

- Khi người ta 30 | Mộc Diệp Tử.

#mocdieptu #khinguoita30.

( Ảnh: St )


Nhân dịp mình khó chịu.Chuyện là hôm nay mình khó ở, nhìn ai cũng thấy tính xấu của họ. Có những tính bình thường mình cũng thấy và thấy nó cũng bình thường, thì hôm nay nó cũng thành thứ gì đó chẳng thể chấp nhận nổi. Nhưng mỗi lần như thế, lại nhớ đến mấy lần ngồi “tám” của mình với Chie. Chuyện là hai đứa mỗi lần gặp nhau thì dĩ nhiên nói về mình phần ít và phần nhiều là nói về “người”. Người này, người kia, bạn cô, bạn tôi…Và lẽ dĩ nhiên, buôn dưa lê bán dưa chuột đủ các thứ trên giời. Ừ thì có nói “xấu”, nói về những thứ mà đối với mình nó là “xấu”, ở người này, người kia. Xong lạ là, nói thế nào thì nói, xong hai đứa vẫn cười và vẫn sống chung với tất cả những thứ “xấu” ấy và không phán xét người ấy là “người xấu”. Bởi vì là, như mình với Chie hay nói, "mỗi người một tính và sống ở đời nếu chấp nhận được sự khác biệt thì mình sẽ vui vẻ mà sống"Chấp.Nhận.Sự.Khác.Biệt.Thật là thế.Nhưng vì người trần thường tự cho mình là chuẩn mực và thứ gì mình làm cũng là tốt, nên mọi thứ khác biệt đối với chuẩn mực của mình đều bị coi là “dị biệt”, là “xấu”.Nhưng phải đến lúc mình bị người khác nói là “xấu”, vì một lý do là vì mình khác họ, thì mình sẽ nhảy dựng lên và bảo rằng, họ mới xấu còn mình thì không.Ví dụ như, bạn luôn đi chơi về sớm, ăn cơm với cả nhà và lên giường trước nửa đêm, bạn cho đó là một nề nếp sống quá ư là chuẩn mực.Và bạn thấy đứa bạn cùng phòng chuyên đi chơi về khuya, ăn uống thì vỉa hè, clubbing thì tới bến, lên giường lúc trời sáng. Bạn bảo nó “đời mày thế là hỏng”.Nhưng thử đổi lại đi, bạn là cái đứa “hỏng” đấy mà xem, bạn nhìn đứa còn lại như thế nào?Nhàm chán, nhạt toẹt, sống chả có tí gì là thú vị.Thế đấy. Thứ gì tốt trong mắt người này cũng có thể là giẻ rách trong mắt người khác.Nên trước khi phán xét một ai đó khác, cáu bực vì họ khác mình, nhất là khi như mình và Chie, bị đặt chung vào một hoàn cảnh sống với một người khác biệt với mình, thì cách tốt nhất là học cách chấp nhận sự khác biệt.Chấp nhận rằng ai sinh ra trên đời cũng có tính cách riêng, lớn lên theo một cách riêng, hoàn cảnh sống riêng và tạo nên họ là những người có cá tính riêng. Mình không thể sống theo ý họ và họ cũng không cần phải sống theo ý mình. Nhưng khi cả hai cùng bị đặt vào một hoàn cảnh, thì phải tìm được một mức giữa để cả hai cùng được một ít và cùng thiệt một ít. Huề.Nói dai nói dài nhưng chắc chưa nói dại. Chỉ là hôm nay mình nhiều lần muốn phán xét ai đó, muốn nói xấu ai đó, nhưng mình đã có thể kiềm lại và nghĩ rằng, họ đơn giản chỉ là khác mình, vậy thôi. Nhưng lại có những người cũng đang muốn mình phải sống theo ý của họ, thì xin lỗi, đọc những lời này và thôi đừng làm như thế nữa, nhé. Mình không theo được đâu.Và để khép lại câu chuyện thì, quay trở lại với cái đứa được nhắc đến từ đầu bài, Chie. Mình và nó là hai đứa hoàn toàn trái tính nhau, con Cự Giải đụng con Ma Kết, nhiều phen chat chit đến rõ dài về một vấn đề mà hai đứa có hai quan điểm trái ngược nhau, nhưng rồi cuối cùng vẫn cứ là bạn gần chục năm rồi, chỉ bởi vì nó và mình đều chấp nhận sự khác biệt ở nhau.Hôm nay điên điên, nhớ nó phết. Chỉ muốn phán xét ai đó với nó để rồi lại khép lại câu chuyện bằng cái vỗ vai:"Chấp nhận sự khác biệt đê!"

Nhân dịp mình khó chịu.

Chuyện là hôm nay mình khó ở, nhìn ai cũng thấy tính xấu của họ. Có những tính bình thường mình cũng thấy và thấy nó cũng bình thường, thì hôm nay nó cũng thành thứ gì đó chẳng thể chấp nhận nổi. Nhưng mỗi lần như thế, lại nhớ đến mấy lần ngồi “tám” của mình với Chie. 

Chuyện là hai đứa mỗi lần gặp nhau thì dĩ nhiên nói về mình phần ít và phần nhiều là nói về “người”. Người này, người kia, bạn cô, bạn tôi…Và lẽ dĩ nhiên, buôn dưa lê bán dưa chuột đủ các thứ trên giời. Ừ thì có nói “xấu”, nói về những thứ mà đối với mình nó là “xấu”, ở người này, người kia. Xong lạ là, nói thế nào thì nói, xong hai đứa vẫn cười và vẫn sống chung với tất cả những thứ “xấu” ấy và không phán xét người ấy là “người xấu”. Bởi vì là, như mình với Chie hay nói, 
"mỗi người một tính và sống ở đời nếu chấp nhận được sự khác biệt thì mình sẽ vui vẻ mà sống"
Chấp.Nhận.Sự.Khác.Biệt.
Thật là thế.
Nhưng vì người trần thường tự cho mình là chuẩn mực và thứ gì mình làm cũng là tốt, nên mọi thứ khác biệt đối với chuẩn mực của mình đều bị coi là “dị biệt”, là “xấu”.
Nhưng phải đến lúc mình bị người khác nói là “xấu”, vì một lý do là vì mình khác họ, thì mình sẽ nhảy dựng lên và bảo rằng, họ mới xấu còn mình thì không.
Ví dụ như, bạn luôn đi chơi về sớm, ăn cơm với cả nhà và lên giường trước nửa đêm, bạn cho đó là một nề nếp sống quá ư là chuẩn mực.
Và bạn thấy đứa bạn cùng phòng chuyên đi chơi về khuya, ăn uống thì vỉa hè, clubbing thì tới bến, lên giường lúc trời sáng. Bạn bảo nó “đời mày thế là hỏng”.
Nhưng thử đổi lại đi, bạn là cái đứa “hỏng” đấy mà xem, bạn nhìn đứa còn lại như thế nào?
Nhàm chán, nhạt toẹt, sống chả có tí gì là thú vị.
Thế đấy. Thứ gì tốt trong mắt người này cũng có thể là giẻ rách trong mắt người khác.
Nên trước khi phán xét một ai đó khác, cáu bực vì họ khác mình, nhất là khi như mình và Chie, bị đặt chung vào một hoàn cảnh sống với một người khác biệt với mình, thì cách tốt nhất là học cách chấp nhận sự khác biệt.
Chấp nhận rằng ai sinh ra trên đời cũng có tính cách riêng, lớn lên theo một cách riêng, hoàn cảnh sống riêng và tạo nên họ là những người có cá tính riêng. Mình không thể sống theo ý họ và họ cũng không cần phải sống theo ý mình. Nhưng khi cả hai cùng bị đặt vào một hoàn cảnh, thì phải tìm được một mức giữa để cả hai cùng được một ít và cùng thiệt một ít. Huề.

Nói dai nói dài nhưng chắc chưa nói dại. Chỉ là hôm nay mình nhiều lần muốn phán xét ai đó, muốn nói xấu ai đó, nhưng mình đã có thể kiềm lại và nghĩ rằng, họ đơn giản chỉ là khác mình, vậy thôi. Nhưng lại có những người cũng đang muốn mình phải sống theo ý của họ, thì xin lỗi, đọc những lời này và thôi đừng làm như thế nữa, nhé. Mình không theo được đâu.

Và để khép lại câu chuyện thì, quay trở lại với cái đứa được nhắc đến từ đầu bài, Chie. Mình và nó là hai đứa hoàn toàn trái tính nhau, con Cự Giải đụng con Ma Kết, nhiều phen chat chit đến rõ dài về một vấn đề mà hai đứa có hai quan điểm trái ngược nhau, nhưng rồi cuối cùng vẫn cứ là bạn gần chục năm rồi, chỉ bởi vì nó và mình đều chấp nhận sự khác biệt ở nhau.

Hôm nay điên điên, nhớ nó phết. Chỉ muốn phán xét ai đó với nó để rồi lại khép lại câu chuyện bằng cái vỗ vai:

"Chấp nhận sự khác biệt đê!"


Xin chào, tháng Bảy. 
Mình cùng nhảy, nhé?

Xin chào, tháng Bảy.
Mình cùng nhảy, nhé?



Tôi quan niệm ảnh không biết nói dối. Ánh mắt, thần thái dù có cố diễn cũng không qua nổi lớp lăng kính máy ảnh.
Vậy nên tôi nghĩ hãy yêu người đàn ông chụp cho bạn những tấm hình bạn thấy ưng ý. Vì nó chứng tỏ rất nhiều điều,
khoảnh khắc bạn ở bên người ấy, bạn thực sự đẹp, điều đó có nghĩa là bạn hạnh phúc;
nó cũng chứng tỏ là bạn thực sự yêu người ấy, nên bạn yêu chính bạn trong bức ảnh người ấy chụp,

và quan trọng hơn hết, bất kể người đó có là chuyên nghiệp hay nghiệp dư, thì họ phải thực sự rất yêu bạn, mới luôn lưu giữ được những khoảnh khắc bạn đẹp nhất.

Tôi quan niệm ảnh không biết nói dối. Ánh mắt, thần thái dù có cố diễn cũng không qua nổi lớp lăng kính máy ảnh.

Vậy nên tôi nghĩ hãy yêu người đàn ông chụp cho bạn những tấm hình bạn thấy ưng ý. Vì nó chứng tỏ rất nhiều điều,

khoảnh khắc bạn ở bên người ấy, bạn thực sự đẹp, điều đó có nghĩa là bạn hạnh phúc;

nó cũng chứng tỏ là bạn thực sự yêu người ấy, nên bạn yêu chính bạn trong bức ảnh người ấy chụp,

và quan trọng hơn hết, bất kể người đó có là chuyên nghiệp hay nghiệp dư, thì họ phải thực sự rất yêu bạn, mới luôn lưu giữ được những khoảnh khắc bạn đẹp nhất.


Mỏi mắt, mệt tim
Lim dim, kiếm tìm.

Dù không sinh cùng ngày cùng tháng
Nguyện bị ăn cùng tháng cùng ngày

Dù không sinh cùng ngày cùng tháng

Nguyện bị ăn cùng tháng cùng ngày

(via soianchay)