First, let me take a #selfie (at On A Mrt)

First, let me take a #selfie (at On A Mrt)


Lại thành người dưng.

"Với em mọi thứ giờ thực tế lắm
Là có tương lai với nhau hay không
Tình cảm vốn là thứ bốc đồng, dễ đổi
Chỉ có lý trí nếu gắn kết với nhau thì không gì có thể chia cắt nổi.”
.
Em nói thì mạnh miệng làm sao, rắn rỏi làm sao, nhưng sao giờ em lại như thế này?
Lý trí ở đâu khi đầu óc em trống rỗng? Đầu óc em trống rỗng vì đâu? Vì con tim em tan hoang.
Em chẳng còn cảm thấy gì nữa. Em nhìn từng dòng tin nhắn, cố tìm lại cái rung động ngày nào khi mình mới yêu nhau, nhưng tim em chẳng buồn rung lên dù chỉ là mảy may một chút.
Nó cứ trơ ra, nó bảo em
“Hết rồi. Tất cả đều chỉ là phút ban đầu thôi.”
Khi con tim đã phải trải qua những nỗi đau cùng cực, thì khi trở lại, nó sẽ chẳng còn phản ứng gì với mọi loại thuốc giảm đau nữa, cũng chẳng còn phản ứng gì với những yêu thương hời hợt nữa.
Chắc là đến lúc rồi.
Lại đến lúc em phải một lần nữa tập sống một mình, lại phải tự nhủ với mình rằng thà tự ôm ấp lấy mình còn hơn là chạy theo một vòng tay ngạo mạn.

Anh à,

Yêu em không khó,
Mà giữ em khó lắm.

Lúc mình mới yêu, là em trao cho anh đấy chứ?

Giờ, em lấy lại, được không?

Và em muốn buông xuôi tất thảy…


letpastgo:

Em :)

letpastgo:

Em :)


Ngủ đi em, nghĩ làm gì chuyện tương lai
Anh nào biết ngày mai giàu hay khó
Chừng nào mình còn có nhau
Thì đừng vội nghĩ gì chuyện ngày sau
Anh bình yên. Em bình yên.
Tình yêu không nên nhiều toan tính
Ai cũng chỉ nghĩ nổi cho riêng mình
Thế là đủ vẽ nên một chuyện tình…
Bình thường.

Càng sống lâu, càng đi nhiều, biết lắm điều, càng nhận ra thực chất làm gì, ở đâu không quá quan trọng, mà quan trọng là với ai?
Hôm nay thứ Sáu, máu chảy về đâu? (at Blu Jaz Cafe)

Càng sống lâu, càng đi nhiều, biết lắm điều, càng nhận ra thực chất làm gì, ở đâu không quá quan trọng, mà quan trọng là với ai?
Hôm nay thứ Sáu, máu chảy về đâu? (at Blu Jaz Cafe)


22h30. Trên đường đi làm về.

22h30. Trên đường đi làm về.


Sáng nay Sing như có gió mùa về, làm mình thẫn thờ nhớ Hà Nội những ngày tháng 10-11. Nhớ mỗi sáng thời cấp 3, dù là thèm ngủ lắm nhưng không hiểu sao vẫn có động lực để khoác cái áo đồng phục mùa đông và đi học. Cảm giác những ngày ấy phải bước ra đường để được cảm nhận cái lành lạnh chớm đông vuốt lên má, lên tay, phải tới lớp những ngày đấy để thấy rõ cái ấm áp của căn phòng học hơn 60 nhân mạng, và để thấy cái cảnh đứa nào cũng một tay chép bài, một tay đút túi áo, đứa thì co cả hai chân lên ghế, mà chẳng gì bằng giấu tai nghe nhạc trong lớp áo khoác đồng phục.
Và những giờ ra chơi sân trường vắng hẳn, chỉ có một đám co ro góc ghế đá vừa tám vừa run. 
Những ngày như thế này, nước mắt có rơi cũng sẽ mau khô..
#homesick

Sáng nay Sing như có gió mùa về, làm mình thẫn thờ nhớ Hà Nội những ngày tháng 10-11. Nhớ mỗi sáng thời cấp 3, dù là thèm ngủ lắm nhưng không hiểu sao vẫn có động lực để khoác cái áo đồng phục mùa đông và đi học. Cảm giác những ngày ấy phải bước ra đường để được cảm nhận cái lành lạnh chớm đông vuốt lên má, lên tay, phải tới lớp những ngày đấy để thấy rõ cái ấm áp của căn phòng học hơn 60 nhân mạng, và để thấy cái cảnh đứa nào cũng một tay chép bài, một tay đút túi áo, đứa thì co cả hai chân lên ghế, mà chẳng gì bằng giấu tai nghe nhạc trong lớp áo khoác đồng phục.
Và những giờ ra chơi sân trường vắng hẳn, chỉ có một đám co ro góc ghế đá vừa tám vừa run.
Những ngày như thế này, nước mắt có rơi cũng sẽ mau khô..
#homesick


mocdieptu:

* Bài văn tả mẹ ngộ nghĩnh của một học sinh trên mạng:
"Mẹ em tên Hiền. Mẹ không xinh lắm nhưng bác bán thịt lợn đầu ngõ vẫn phải ngước nhìn.
Mẹ rất chăm chỉ. Ngày nào mẹ cũng làm việc từ tinh mơ đến khi chiều tối. Nếu mẹ của bạn Trần Nhật Minh là ngọn gió thì mẹ em là cơn lốc.
Mẹ về đến nhà là cuốn sạch cái sân đầy lá mít cùng sỏi đá lẫn trái sấu non mà chúng em bày ra ban chiều. Mẹ cuốn đàn lợn vào giấc ngủ sâu êm đềm, quần áo lấm lem bùn đất vào chậu giặt. Tóm lại, mẹ có thể cuốn tất cả trừ một người lúc nào cũng say mèm là bố em.
Mẹ rất khéo tay. Luống rau mẹ cuốc chẳng cần gieo hạt nhưng đã mọc đầy những ngọn rau dền nhỏ sau vài hôm. Rau dền mẹ nấu có kèm vài ngọn rau sam ngon lắm! Ngoài canh rau, mẹ còn biết luộc trứng, luộc cả thịt. Món luộc của mẹ chẳng bao giờ bị mặn.
Mẹ chẳng bao giờ giúp chúng em học bài. Mẹ bảo: “Dạy học là việc của bố mày!”. Nhưng hôm nào bố cũng “sáng đi, tối mịt mới về, nhiều hôm say lả miệng thì kêu la”. Những lần như vậy, mẹ không xem chương trình “Tấm lòng cha mẹ” để dạy các con ôn bài. Chữ mẹ ngửa trái như lúa non gặp bão. Môn toán mẹ dạy là tìm nửa chu vi tuổi mẹ, tìm nửa chu vi vận tốc. Tóm lại dạng toán gì cũng nửa chu vi. Mẹ tuyệt thật nhưng cô giáo không cho là đúng.
Những ngón tay mẹ xù xì mang dấu ấn năm tháng vật lộn kiếm ăn. Mẹ thường đưa tay lên lên bới mái đầu đã bạc lốm đốm. Mẹ than thở với các dì:
- Tại ông ngoại không cho tao đi học. Nếu cho đi học chắc giờ thì tao đâu khổ thế này!
Mẹ khóc.”
- ST.

mocdieptu:

* Bài văn tả mẹ ngộ nghĩnh của một học sinh trên mạng:

"Mẹ em tên Hiền. Mẹ không xinh lắm nhưng bác bán thịt lợn đầu ngõ vẫn phải ngước nhìn.

Mẹ rất chăm chỉ. Ngày nào mẹ cũng làm việc từ tinh mơ đến khi chiều tối. Nếu mẹ của bạn Trần Nhật Minh là ngọn gió thì mẹ em là cơn lốc.

Mẹ về đến nhà là cuốn sạch cái sân đầy lá mít cùng sỏi đá lẫn trái sấu non mà chúng em bày ra ban chiều. Mẹ cuốn đàn lợn vào giấc ngủ sâu êm đềm, quần áo lấm lem bùn đất vào chậu giặt. Tóm lại, mẹ có thể cuốn tất cả trừ một người lúc nào cũng say mèm là bố em.

Mẹ rất khéo tay. Luống rau mẹ cuốc chẳng cần gieo hạt nhưng đã mọc đầy những ngọn rau dền nhỏ sau vài hôm. Rau dền mẹ nấu có kèm vài ngọn rau sam ngon lắm! Ngoài canh rau, mẹ còn biết luộc trứng, luộc cả thịt. Món luộc của mẹ chẳng bao giờ bị mặn.

Mẹ chẳng bao giờ giúp chúng em học bài. Mẹ bảo: “Dạy học là việc của bố mày!”. Nhưng hôm nào bố cũng “sáng đi, tối mịt mới về, nhiều hôm say lả miệng thì kêu la”. Những lần như vậy, mẹ không xem chương trình “Tấm lòng cha mẹ” để dạy các con ôn bài. Chữ mẹ ngửa trái như lúa non gặp bão. Môn toán mẹ dạy là tìm nửa chu vi tuổi mẹ, tìm nửa chu vi vận tốc. Tóm lại dạng toán gì cũng nửa chu vi. Mẹ tuyệt thật nhưng cô giáo không cho là đúng.

Những ngón tay mẹ xù xì mang dấu ấn năm tháng vật lộn kiếm ăn. Mẹ thường đưa tay lên lên bới mái đầu đã bạc lốm đốm. Mẹ than thở với các dì:

- Tại ông ngoại không cho tao đi học. Nếu cho đi học chắc giờ thì tao đâu khổ thế này!

Mẹ khóc.”

- ST.


etteluor:

listoflifehacks:

If you like this list of life hacks, follow ListOfLifeHacks for more like it!

I couldn’t have clicked the motherfucking follow button faster after I saw the pinata cookies with mini m&m’s inside holy shit let me tell you

(via phanyyen)


Yêu đương vốn để bớt già
Nếu không đúng đà, thì thà chẳng yêu.
Điêu!